THỜI GIAN LÀ VÀNG

DỰ BÁO THỜI TIÊT

Hà Nội
Huế
Đà Nẵng
Hội An
Hồ Chí Minh

LIEN KET

HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN

Quản trị: LÊ VĂN SƠN
01288556649

Tự điển Oline


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Cành mơ

    2751891 Cành mơ biếc một nụ tình Gánh thương, gánh nhớ cho mình tưới vun Một ngày nở đóa mông lung Thương ai nhặt cánh lạnh lùng dưới mưa. ---------- Nguyễn Lâm Cúc ...

    Vậy yêu như thế nào là... chuyên nghiệp, là có kiến thức?

    - Yêu là trao đi, là dâng tặng những phẩm chất, giá trị của bạn. Bạn không thể trao cho người yêu những gì bạn không có. Vậy bạn phải cần biết rõ bản thân mình đang có phẩm chất nào cần phát huy, những tính xấu nào phải từ bỏ… Bạn kiểm tra lại và tích lũy "kho báu tâm hồn" của mình, nhưng phải biết sử dụng nó đúng nơi, đúng lúc khi bạn cần. Vì nếu khi tình yêu cần vị tha, hi sinh, nhân từ, tôn...

    Đường về

    Đường về dưới ấy xa xôi . Gót chân để lại tim tôi rộn ràn... Chiều lên gió thổi mây ngàn Thương người tóc ngẵn vô vàn nhớ nhung....

    Người dưng

    Lâu rồi anh đã người dưng Bao nhiêu gió thổi qua lưng cũng đành Một mình ngồi với trời xanh Mảnh mai thương sợi nắng hanh cuối mùa. Người khôn nổi tiếng bỏ bùa Để bao nhiêu nỗi dại khờ anh mang Một mình mình với lang thang Mòn trơ miệng thế, tàn nhang nỗi buồn. Gió ơi đừng thổi tự nguồn Mong manh quá cánh chuồn chuồn qua xuân Anh ngồi như gã lần khần Để thương lắm nỗi bần thần người dưng....

    Lỡ hẹn mùa xuân

    gồi bên cửa sổ nhìn vô hồn ra khoảng trống phía xa. Đã bao mùa đông em ngồi như thế. Mưa vẫn rơi vô tình, lạnh buốt. Mẹ thở dài nước mắt lưng chừng: “Con ơi! Đã bốn mùa xuân qua, con gái có thì...”. Lặng im em chỉ nhìn mà không nói. Vì biết rằng mình đã làm buồn mẹ lắm thay! Mùa xuân năm nào em cũng ấm áp bên một bàn tay rắn chắc, bàn tay ấy đã nắm chắc tay em, hứa cùng em xây lâu...

    Mùa Xuân, Anh Yêu Em

    2751279 Nắng mùa Xuân chiếu xuyên qua cửa kiếng, tôi miên man đọc lại bài tường trình sau chuyến công tác cho công ty về khi ngồi trong Pub vào giờ trưa đông người ra vào. Thùy Mai bước vào ngó dáo dác tìm tôi. Tôi vẩy tay cho nàng biết hướng tôi ngồi. Ôm một chồng sách trên tay, nàng để sách xuống bàn, đoạn hỏi tôi: - "Anh đặt thức ăn chưa?" ...

    Cho và nhận

    Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người. Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa chọn: một loại người luôn cho và một loại người luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”. Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn gặt hái được thành công, thì phải hiểu được triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết định thành công lớn hay nhỏ.