THỜI GIAN LÀ VÀNG

DỰ BÁO THỜI TIÊT

Hà Nội
Huế
Đà Nẵng
Hội An
Hồ Chí Minh

LIEN KET

HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN

Quản trị: LÊ VĂN SƠN
01288556649

Tự điển Oline


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > GÓC KHUẤT-WORD > Từ trái tim >

    Lỡ hẹn mùa xuân

    gồi bên cửa sổ nhìn vô hồn ra khoảng trống phía xa. Đã bao mùa đông em ngồi như thế. Mưa vẫn rơi vô tình, lạnh buốt. Mẹ thở dài nước mắt lưng chừng: “Con ơi! Đã bốn mùa xuân qua, con gái có thì...”. Lặng im em chỉ nhìn mà không nói. Vì biết rằng mình đã làm buồn mẹ lắm thay! Mùa xuân năm nào em cũng ấm áp bên một bàn tay rắn chắc, bàn tay ấy đã nắm chắc tay em, hứa cùng em xây lâu đài hạnh phúc. Anh là người bên em cận kề, đánh thức khi buổi sáng vừa đến, là tài xế lâu dài nhất của em. Anh là người trong đám vệ tinh vây quanh em, ít nói nhưng hay làm. Em thương và yêu anh là vì thế. Nắm tay mỗi độ xuân về, cùng anh đi dạo khắp phố hoa, anh hay kể về sự tích những loài hoa. Anh như người thầy tỉ mỉ kể em nghe, nhẹ nhàng giải thích mỗi khi em nhíu mày không hiểu. Mùa xuân với em nó thật tuyệt vời! Mai là loài hoa mà em yêu thích. Anh nói: “Nó mảnh mai, yếu đuối nhưng giàu sức sống. Như em vậy”. Khẽ khàng anh hôn lên má em: “Chờ anh mùa xuân sau nhé! Chúng mình sẽ cưới nhau”. Em hạnh phúc chờ đón mùa xuân của rượu hồng pháo cưới. Cơ quan cử anh đi tu nghiệp cách em nửa vòng trái đất. “Chờ anh thêm ba mùa xuân em nhé! Vì tương lai hai đứa nhé em!”. Em giấu buồn. Em sẽ đợi mùa xuân. Em vẫn yêu sắc vàng thanh khiết của mai. Em vẫn yêu mùa xuân, và chờ đợi mùa xuân anh về. Đây là cuối đông, em đã tự tay ươm một cành mai thật đẹp. Khi anh về em sẽ mang tặng anh. Xuân chúng mình là nó đó anh. Lỡ hẹn cùng xuân anh ở nơi xứ người. Anh đã quên mùa xuân và quên luôn loài hoa mảnh mai, yếu ớt. Ở nơi đó có bông tuyết trắng và cả tương lai. Anh bỏ sau lưng cả mùa xuân và cả tình yêu, để cánh mai tả tơi trước giông bão cuộc đời. Tám năm chưa đủ để em đợi một mùa xuân. Em không trách anh mà chỉ hờn xuân. Em sẽ ngồi cùng mùa đông vì giờ đây, đã bao mùa xuân qua, em sẽ quên lời hẹn ấy. Mưa lạnh lắm, dần xoá vết thời gian. Em vẫn yêu mùa xuân. Vì mùa đông em nhớ về nơi miền băng tuyết ấy có trái tim và có người đã phụ bạc mùa xuân. Hoa đào nở, nắng chiếu cành mai. Ban mai xanh khẽ cười trao em nhành hồng. Mùa xuân này em không lỡ hẹn cùng ai. Và mùa xuân sẽ vui trở lại. Nguyễn Thanh Tâm @ 12:43 25/12/2009
    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Văn Sơn @ 01:00 15/01/2010
    Số lượt xem: 375
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cho và nhận

    Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người. Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa chọn: một loại người luôn cho và một loại người luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”. Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn gặt hái được thành công, thì phải hiểu được triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết định thành công lớn hay nhỏ.