Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Ý nghĩa văn chương

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: svl
Người gửi: Lê Văn Sơn (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:21' 26-02-2014
Dung lượng: 61.0 KB
Số lượt tải: 7
Nguồn: svl
Người gửi: Lê Văn Sơn (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:21' 26-02-2014
Dung lượng: 61.0 KB
Số lượt tải: 7
Số lượt thích:
0 người
I. Tìm hiểu chung về văn bản.
1. Tác giả.
- Hoài Thanh( 1909- 1982). Quê Nghi Trung, Nghi Lộc, Nghệ An.
- Là nhà phê bình văn học xuất sắc.
2. Tác phẩm.
a. Xuất xứ.
- Văn bản viết năm 1936, in trong sách “văn chương và hành động”
b. Thể loại.
- Nghị luận văn chương.
-Vấn đề nghị luận: ý nghĩa văn chương.
c. Bố cục: 3 phần.
- Phần 1: Nguồn gốc văn chương.
- Phần 2: Nhiệm vụ của văn chương.
- Phần 3: Công dụng của văn chương.
- HT đi tìm nguồn gốc của văn chương bắt đầu từ câu chuyện và tiếng khóc của nhà thi sĩ hoà cùng một nhịp với sự run rẩy của con chim sắp chết.
? Câu chuyện này cho thấy tác giả muốn cắt nghĩa nguồn gốc của văn chương như thế nào( tác giả kể câu chuyện để làm gì?).
? Từ câu chuyên ấy, HT kết luận nguồn gốc của văn chương là gì? Em hiểu kết luận này như thế nào?
II. Tìm hiểu chi tiết.
1. Nguồn gốc cốt yếu của văn chương.
- Kể về một thi sĩ ấn Độ cảm thương cho một con chim bị thương đang cận kề cái chết.
+ Văn chương xuất hiện khi con người có cảm xúc mãnh liệt trước một hiện tượng đời sống.
+ Văn chương là niềm xót thương của con người trước những điều đáng thương.
=> Xúc cảm yêu thương mãnh liệt trước cái đẹp là gốc của văn chương.
=> “Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là tình cảm, lòng thương người và rộng ra thương cả muôn loài, muôn vật”
- Cốt yếu: cái chính, cái quan trọng.
Nhân ái là nguồn gốc chính của văn chương.( > Lòng nhân ái)
* Nhận xét: Quan niệm đúng và sâu sắc nhưng chưa toàn diện.
- Đúng: văn chương chỉ bật ra khi cảm xúc của nhà văn, nhà thơ đã tràn đầy. Cảm xúc ấy chính là tình yêu thương, là sự rung động trước cái đẹp, là sự phẫn nộ, căm ghét những điều xấu xa, tàn ác… Đó là những cảm xúc cao đẹp, là tình thương yêu con người, yêu thương muôn loài > lòng nhân ái .
- Nhưng chưa toàn diện- lòng thương người chưa phải là tất cả các yếu tố tạo nên cảm hứng sáng tạo của nhà văn bởi quan niệm phổ biến hiện nay cho rằng văn chương bắt nguồn từ cuộc sống lao động. Lao động sáng tạo ra con người, đồng thời sáng tạo ra cái đẹp.
* NT:Tác giả dẫn dắt vào bài bằng một câu chuyện bên ngoài “ Người ta kể chuyện đời xưa”, lối viết nhẹ nhàng nhưng có duyên,
2.Nhiệm vụ và công dụng của văn chương
Đọc đoạn “ Văn chương sẽ ....đên hết bai’’
Em hiểu từ “hình dung” ở đây có nghĩa là gì?
* Luận điểm:
Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng. Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống.
+ “ Hình dung” có nghĩa như hình ảnh, kết quả của sự phản ánh, sự miêu tả trong văn chương.
A/ NHIỆM VỤ CỦA VĂN CHƯƠNG
? Qua đó em hiểu câu “ Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng.” như thế nào?
? Em hãy tìm dẫn chứng minh nhận định trên?
- Cuộc sống của nhân dân ta từ xa xưa đã được phản ánh rõ nét qua các tác phẩm văn chương:
+ Thuở các vua Hùng dựng nước Văn Lang, công cuộc đấu tranh gian khổ để chinh phục thiên nhiên đã in dấu đậm nét trong truyền thuyết “ Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”. Cùng với công cuộc chinh phục tự nhiên là công cuộc đấu tranh chống ngoại xâm. Hình ảnh người anh hùng làng Gióng đánh tan giặc Ân vẫn còn in dấu trong tâm trí chúng ta qua truyền thuyết “Thánh Gióng”
+ Văn chương là hình ảnh sự sống.
Giảng: Văn chương phản ánh sự sống muôn hình vạn trạng thông qua hệ thống ngôn từ và bằng những hình tượng nghệ thuật.( đối tượng là thiên thiên, và con người thông qua cảm nhân nhà văn rồi tái hiên trên trang giấy, truyền miệng)
? Theo tác giả văn chương không chỉ là hình dung của sự sống mà văn chương còn sáng tạo ra sự sống, vậy em hiểu câu: “ Chẳng những thế, văn chương
 
Cho và nhận
Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra
cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương
nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc
ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người.
Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa
chọn: một loại người luôn cho và một loại người
luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải
cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp
nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào
chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là
thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói
trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”.
Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác,
nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và
cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ
của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận
vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận
sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành
người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người
khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn
gặt hái được thành công, thì phải hiểu được
triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có
cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết
định thành công lớn hay nhỏ.






Các ý kiến mới nhất