Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Sông quê

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Văn Lực (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:24' 08-07-2009
Dung lượng: 178.0 KB
Số lượt tải: 9
Nguồn:
Người gửi: Lê Văn Lực (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:24' 08-07-2009
Dung lượng: 178.0 KB
Số lượt tải: 9
Số lượt thích:
0 người
Sông quê
Sông quê
Nước mênh mang
chị sang sông
trời chiều vàng nắng
Con đò
Chông chênh trôi
Như trôi trong lời ru của mẹ
Những câu hát ngày xưa ơi
Xin đừng khơi dậy nỗi buồn thương ngày xưa thiếu nữ
Xin đừng khơi dậy nỗi đau
Ôi!
Chồng gần không lấy mà lấy chồng xa
lỡ may che yếu, mẹ già
Chén cơm, đôi đũa, bộ kỷ trà ai dâng
Chị bâng khuâng
nhớ về thời tóc xoã
Sông chiều
Nắng vàng bờ bãi
Chị thẩn thơ đi tìm
Hương của những bông hoa dại
Để vui buồn và mơ mộng
Gió vẫn vô tư thổi
Chị hồi hộp mong chờ
Sông quê
Nước mênh mông
Nắng sang sông
Tôi cất tiếng gọi đò
Sông quê
Nước mênh mang
chị sang sông
trời chiều vàng nắng
Con đò
Chông chênh trôi
Như trôi trong lời ru của mẹ
Những câu hát ngày xưa ơi
Xin đừng khơi dậy nỗi buồn thương ngày xưa thiếu nữ
Xin đừng khơi dậy nỗi đau
Ôi!
Chồng gần không lấy mà lấy chồng xa
lỡ may che yếu, mẹ già
Chén cơm, đôi đũa, bộ kỷ trà ai dâng
Chị bâng khuâng
nhớ về thời tóc xoã
Sông chiều
Nắng vàng bờ bãi
Chị thẩn thơ đi tìm
Hương của những bông hoa dại
Để vui buồn và mơ mộng
Gió vẫn vô tư thổi
Chị hồi hộp mong chờ
Sông quê
Nước mênh mông
Nắng sang sông
Tôi cất tiếng gọi đò
 
Cho và nhận
Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra
cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương
nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc
ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người.
Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa
chọn: một loại người luôn cho và một loại người
luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải
cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp
nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào
chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là
thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói
trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”.
Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác,
nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và
cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ
của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận
vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận
sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành
người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người
khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn
gặt hái được thành công, thì phải hiểu được
triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có
cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết
định thành công lớn hay nhỏ.






Các ý kiến mới nhất