THỜI GIAN LÀ VÀNG

DỰ BÁO THỜI TIÊT

Hà Nội
Huế
Đà Nẵng
Hội An
Hồ Chí Minh

LIEN KET

HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN

Quản trị: LÊ VĂN SƠN
01288556649

Tự điển Oline


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > GÓC KHUẤT-WORD > Nhạc trữ tình >

    Màu Hoa Đỏ

    Đăng bởi: thuyduongnsx

    Có người lính
    Từ mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo
    Có người lính
    Mùa xuân ấy ra đi từ đấy không về
    Dòng tên anh khắc vào đá núi
    Mây ngàn hoá bóng cây che
    Chiều biên cương trắng trời sương núi
    Mẹ già mỏi mắt nhìn theo


    Việt Nam ơi ! Việt Nam !
    Núi cao như tình mẹ, bốn mùa tóc bạc nỗi thương con
    Việt Nam ơi ! Việt Nam !
    Ngọn núi nơi anh ngã xuống
    Rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xa
    Rực cháy lên màu hoa đỏ phía hoàng hoàng hôn

    Thu hát cho người (Vũ Đức Sao Biển)

    Đăng bởi: fbinguyen

    Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
    Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.
    Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
    Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.

    Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
    Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
    Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
    Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.

    Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Văn Sơn @ 19:04 28/01/2010
    Số lượt xem: 399
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cho và nhận

    Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người. Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa chọn: một loại người luôn cho và một loại người luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”. Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn gặt hái được thành công, thì phải hiểu được triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết định thành công lớn hay nhỏ.