THỜI GIAN LÀ VÀNG

DỰ BÁO THỜI TIÊT

Hà Nội
Huế
Đà Nẵng
Hội An
Hồ Chí Minh

LIEN KET

HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN

Quản trị: LÊ VĂN SƠN
01288556649

Tự điển Oline


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

8 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > QUÀ TẶNG -thơ >

    Hơi Ấm Ngày Xưa

    hi_m_ngay_xa_500

    Một hôm thấy nắng vàng như là ngày xưa

     

     

    Thời gian trôi quá nhanh, em biết đã mất anh, mất anh thật rồi, em không muốn níu kéo, không muốn gọi tên anh, nhưng em không thể sai khiến được con tim với ngọn lửa yêu đang bùng cháy.

    Ngày nắng đã tắt buông trên cuộc tình héo hắt
    Bao yêu thương nhưng sao vội tan quá nhanh
    Để những tiếc nuối trong em ngỡ là phút cuối
    Anh đi mãi sẽ không quay về đây nữa

    Chiều dần loang khiến bóng dáng em càng thêm xiêu vẹo trên bức tường đổ. Nơi đây, em đã từng có anh, ta đã từng có nhau. Em đã từng có một bầu trời yêu thương trong vòng tay ấm áp của anh. Em không biết rằng xa anh lại khiến em buồn và ngu ngơ đến thế này. Anh đã đi, đi thật rồi, em phải chấp nhận sự thật này nhưng em không thể quên được bóng dáng anh. Em đã quen việc có anh mỗi buổi chiều, mỗi bước chân, mỗi khi em buồn, em vui. Tại sao anh lại ra đi khi mình đã gần chạm tay vào điều ước.

    Ngày anh đi mang theo
    Một trời thương nhớ chẵng một lời
    Để những đêm dài mình em ôm nỗi đau trong tim
    Và em vơ bơ, tìm trong nỗi nhớ dã nhạt nhòa
    Chiếc nhẫn hôm nào vẫn còn hơi ấm như anh đang còn

    Đây là lúc em cần anh nhất thì anh đã không còn bên em. Em sợ mình không chống chọi nổi với những sóng gió ngoài kia. Em thấy mình bé nhỏ và yếu đuối. Không anh, ai sẽ là bảo vệ và an ủi em trong lúc này. Em muốn gục ngã, em muốn thất bại, em không muốn đấu tranh để sinh tồn nữa, cứ để cuộc đời cuốn em đi bất cứ nơi nào có thể. Tại sao em phải chống chọi lại mọi thứ khi không có anh? Để làm gì hả anh. Em thấy cô quạnh mỗi bước chân quay về. Tất cả đều quá nặng nề, nẻo đường nào đi về, nẻo đường nào để đến với anh!

    Cùng cất tiếng hát bên anh mỗi chiều trống vắng
    Khẽ nhắm khi anh nhẹ hôn tóc em
    Nhìn ánh mắt ấy em như ngàn lời muốn nói
    Ta sẽ mãi yêu nhau muôn đời anh nhé

    Đôi khi em muốn gào thét thật lớn trong đêm chỉ để được nghe thấy một lời đáp của anh. Nhưng vọng lại chỉ là sự im lặng đến đáng sợ, sự im lặng của thất bại, ê chề, và cô đơn. Em đã không thể giữ được người em yêu thương nhất thì em có thể giữ được điều gì cho bản thân mình nữa. Em muốn mình cứng rắn và mạnh mẽ, nhưng con tim em vẫn luôn chứa đựng bóng hình anh. Em đã từng vẽ nên một kết thúc có hậu cho tình yêu, nhưng cuộc đời không phải là một cuốn chuyện cổ tích, hay em đã không biết vào vai cho vở kịch cuộc đời. Hãy cho em được gặp anh, được dựa trên bờ vai anh, để em biết mình vẫn cần phải sống và phấn đấu, để em thấy cuộc đời này vẫn còn ý nghĩa và tươi sáng. Những lúc này, em muốn nhờ đến âm nhạc, có lẽ đây là phương thuốc xoa dịu cho trái tim em. Em muốn gửi đến anh “Hơi ấm ngày xưa”, hãy nghe và nghĩ về em như ngày xưa mình còn bên nhau anh nhé!


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Thị Phương Yến @ 18:30 22/07/2012
    Số lượt xem: 598
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Em đến thăm thầy, kính chúc thầy và gia đình nhiều niềm vui, an lành.

     
    Gửi ý kiến

    Cho và nhận

    Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người. Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa chọn: một loại người luôn cho và một loại người luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”. Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn gặt hái được thành công, thì phải hiểu được triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết định thành công lớn hay nhỏ.