THỜI GIAN LÀ VÀNG

DỰ BÁO THỜI TIÊT

Hà Nội
Huế
Đà Nẵng
Hội An
Hồ Chí Minh

LIEN KET

HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN

Quản trị: LÊ VĂN SƠN
01288556649

Tự điển Oline


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > QUÀ TẶNG -thơ > Thơ >

    HOA TÍM NGOÀI SÂN

    HOA TÍM NGOÀI SÂN

     

     

     

     

    Hoa Tím ngoài sân 
    Tôi cũng chẳng hiểu tôi, một kẻ chưa có một mảnh tình vắt vai tìm thấy gì của mình trong "Hoa Tím Ngoài Sân"? 

     "Cuộc đời lạ lùng 

    Cuộc đời ước mơ những điều viển vông 
    Lòng người lạ lùng 
    Lòng hay thương nhớ những điều hư không..."

    Đúng là lạ lùng, lạ lùng thật, lạ lùng bởi vì lần nào nghe Hà Trần hát đến đoạn này tôi cũng thấy tim mình loạn nhịp
    . Chỉ đúng đoạn này, không phải là điệp khúc hay một đoạn nào khác, hôm nay cũng vậy, đang miệt mài với những dãy số thống kê dài ngoằng cũng phải buông bút và nghe cho hết cả bài.

     

    Tôi cũng chẳng hiểu tôi, một kẻ chưa có một mảnh tình vắt vai tìm thấy gì của mình trong "Hoa Tím Ngoài Sân"? Nhưng mỗi lần nghe bài hát này là một lần tôi thấy mình lọt thỏm vào 1 khoảng sân đầy hoa trắng, bầu trời thoáng cao và chan hoà nắng, thấy mình vụt bé lại như mỗi lần được bao bọc bởi nụ cười và vòng tay ấm áp của bà, tuyệt nhiên không có hình bóng ai khác ngoài tôi với khoảng sân dát nắng vàng và khảm hoa trắng, khoảng sân đã chứng kiến những nụ cười, những giọt nước mắt hồn nhiên trong 7 năm đầu đời của tôi, nó cũng như nền móng của tôi như nền móng của cây cau già kia . 


    "...Và rồi một ngày 
    Một ngày đã qua, không ngày nào hơn 
    Con đường vẫn đợi 
    Mà đâu thấy, đâu thấy dấu chân em... 
    Từ lâu lắm đã vắng em trên con đường này 
    Cây bây giờ lá rụng, gió heo may ..."


    Câu hát sao mà da diết thế. Tôi cũng xa khu vườn lát gạch ấm nắng của tôi lâu lắm rồi, lâu lắm rồi, lâu đến mức tất cả kí ức của tôi chỉ còn lại nắng và hoa trắng, tôi cũng chẳng biết cây cau xưa có còn, những chú cánh cam có còn về khu vườn mỗi khi hè đến và rêu đã phủ xanh nên gạch đỏ hay chưa. Tôi đã từng thờ ơ không thèm quan tâm đến những thứ đó, cho đến bây giờ, khi tôi thực sự khát khao muốn biết thì tôi chẳng thể hình dung ra được khu vườn của ngày hôm nay đã ra sao bởi mỗi lần tôi muốn hình dung ra nó thì quá khứ lại ùa về lung linh và đẹp đẽ.

    "Con đường chưa quên tên bàn chân 
    Bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ" 


    Câu hát như trách móc, bóp nghẹt lồng ngực tôi. Ừ, tôi đã có lúc quên đi khu vườn của mình. Tôi đã muốn quên, quên tất cả như muốn quên tuổi thơ và quá khứ của mình nhưng những cái gì đã là nguồn gốc thì đâu dễ từ bỏ. Cố quên đấy, nhưng ở một nơi sâu thẳm nào đó trong trí óc tôi, những nỗi nhớ vẫn cứ ngày ngày âm ỉ, sinh sôi nảy nở, một nỗi nhớ nhất định không phải là "hư không", một nỗi nhớ nhẹ nhàng như màu hoa trắng, mềm mại như nắng, phảng phất như hương cau, và thỉnh thoảng lại xoáy sâu như những vòng tròn cánh cam, một nỗi nhớ đủ để kéo tôi về với quá khứ, nguồn gốc dù mới chỉ rung lên rất nhẹ theo bài hát "Hoa Tím Ngoài Sân"
    .

    "Để rồi một ngày 
    Một ngày nhớ thương 
    Hóa thành mênh mông"

     Hoa tím ngoài sân

     


    Nhạc và lời: Thanh Tùng 

    Một ngày tình cờ 
    Trên đường phố tôi có bàn chân em 
    Mặt trời thì hồng 
    Mà trên cây khế có nhiều tiếng chim 
    Và rồi một ngày 
    Một ngày đã qua, không ngày nào hơn 
    Con đường vẫn đợi 
    Mà đâu thấy, đâu thấy dấu chân em... 

    Điệp khúc: Từ lâu lắm đã vắng em trên con đường này 
    Cây bây giờ lá rụng, gió heo may 
    Và cơn gió vẫn cuốn theo chân ai mỗi ngày 
    Để lại mùa thu theo lá bay bay... 

    Em đừng đi! Xin em đừng đi! 
    Vì ai đó còn chưa nói với ai điều gì 
    Ngày ngày mặt trời hôn lên bước chân 
    Và hoa tím vẫn rơi đầy sân... 

    Con đường chưa quên tên bàn chân 
    Bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ 
    Ai vội đi để ai còn đứng đó 
    Tìm bàn chân ai trong tiếng lá rơi ./. 

    Cuộc đời lạ lùng 
    Cuộc đời ước mơ những điều viễn vông 
    Lòng người lạ lùng 
    Lòng hay thương nhớ những điều hư không 
    Để rồi một ngày 
    Một ngày nhớ thương 
    Hóa thành mênh mông 
    Đôi bàn chân nào 
    Làm hoa tím để hoa tím rơi đầy sân...

     

     

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 14:25 04/05/2010
    Số lượt xem: 545
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cho và nhận

    Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người. Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa chọn: một loại người luôn cho và một loại người luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”. Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn gặt hái được thành công, thì phải hiểu được triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết định thành công lớn hay nhỏ.