THỜI GIAN LÀ VÀNG

DỰ BÁO THỜI TIÊT

Hà Nội
Huế
Đà Nẵng
Hội An
Hồ Chí Minh

LIEN KET

HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN

Quản trị: LÊ VĂN SƠN
01288556649

Tự điển Oline


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > TƯ LIỆU-Bài viết > Việt Nam >

    Cửa đã mở (2008)

     

    Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Việt Phương

    112 bài thơ

    Đọc nhiều nhất

    Thích nhất

    Mới nhất

    Tạo ngày 31/10/2015 13:27 bởi tôn tiền tử, số lượt xem: 714
    Năm 1970, NXB Văn học xuất bản tập thơ Cửa mở của nhà nghiên cứu, nhà thơ Việt Phương. Tập thơ đã gây tiếng vang lớn. Đến thời kỳ đổi mới, năm 1989, tập thơ lại được NXB Văn học tái bản. Tập thơ thứ hai của ông, Cửa đã mở (NXB Thanh niên, Hà Nội, 2008), gồm 111 bài thơ. Tên tập thơ xuất phát từ lời bài Mấy vần thơ buông của Đại tướng Võ Nguyên Giáp tặng Việt Phương ngày 5-12-1988, nhân dịp Việt Phương 60 tuổi. Bài thơ của Đại tướng cũng được in ở đầu tập thơ này.

     

    1. Giêng
    2. Mở
    3. Đến (I)
    4. Hương
    5. Duy
    6. Nội
    7. Thơm
    8. Đắng
    9. Cát
    10. Thời
    11. Không (I)
    12. Nguyên (I)
    13. Sống
    14. Người
    15. Thức
    16. Nhân
    17. Thở
    18. Nhớ (I)
    19. Xa
    20. Đậu
    21. Gần (I)
    22. Trắng
    23. Hát (I)
    24. Tâm
    25. Nhìn (I)
    26. Lại (I)
    27. Gió
    28. Bụi
    29. Hỏi
    30. Thử
    31. Ngắm
    32. Gọi (I)
    33. Bến
    34. Màu
    35. Đời
    36. Về
    37. Nét
    38. Dừng
    39. Thường (I)
    40. Tìm (I)
    41. Quê
    42. Gọi (II)
    43. Có (I)
    44. Im
    45. Giòn
    46. Giải
    47. Gửi (I)
    48. Chỉ
    49. Mất
    50. Đảo
    51. Chát
    52. Nguyên (II)
    53. Không (II)
    54. Tỏ
    55. Sáng
    56. Sao
    57. Khác
    58. Một
    59. Khi
    60. Bỗng
    61. Tự
    62. Bừng
    63. Gọi
    64. Động
    65. Dâng
    66. Thật
    67. Phiêu
    68. Nhận
    69. Lại (II)
    70. Tạ
    71. Nhắn
    72. Hoá
    73. Thấy
    74. Bay
    75. Nhìn (II)
    76. Đủ
    77. Dành
    78. Mặn
    79. Dòng
    80. Thành
    81. Mời
    82. Cuối
    83. Đầu
    84. Lạc
    85. Gửi (II)
    86. Thả
    87. Xuống
    88. Thay (I)
    89. Ơn
    90. Ngộ
    91. Nắng
    92. Mình
    93. Học
    94. Đọng
    95. Nâng
    96. Mai
    97. Bạch
    98. Nhớ
    99. Ngỏ (II)
    100. Xanh
    101. Kịp
    102. Lượn
    103. Thường (II)
    104. Hát (II)
    105. Đây
    106. Còn

    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Văn Sơn @ 11:36 03/07/2017
    Số lượt xem: 315
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cho và nhận

    Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người. Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa chọn: một loại người luôn cho và một loại người luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”. Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn gặt hái được thành công, thì phải hiểu được triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết định thành công lớn hay nhỏ.