Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > BÀI VIẾT > Lưu giữ kỉ niệm >
Lê Văn Sơn @ 10:49 30/05/2013
Số lượt xem: 479
BIỂN VÀ EM
Biển có tự bao giờ
Sóng khẽ hôn bờ cát
Gió nhè nhẹ theo về
Hát ru lời tình yêu
Mỗi sớm mai lên
Hay lúc nắng chiều
Sóng mãi thầm thĩ...
Lời ru dịu êm...
![]()
Nhẹ nhàng hôn…
Dạt dào lên cát…
Như bến bờ em
Môi ngoan ngọt mềm.
Lê Văn Sơn @ 10:49 30/05/2013
Số lượt xem: 479
Số lượt thích:
0 người
 
- TRƯỜNG XƯA (31/10/12)
- BIỂN VÀ EM (03/01/12)
- GIỮ LẠI CHO KÍ ỨC NĂM 2010-2011 (13/10/11)
- Tinh Thu Cua Linh (08/04/11)
- Mùa đông của anh (30/03/11)
Cho và nhận
Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra
cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương
nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc
ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người.
Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa
chọn: một loại người luôn cho và một loại người
luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải
cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp
nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào
chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là
thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói
trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”.
Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác,
nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và
cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ
của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận
vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận
sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành
người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người
khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn
gặt hái được thành công, thì phải hiểu được
triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có
cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết
định thành công lớn hay nhỏ.
Các ý kiến mới nhất