THỜI GIAN LÀ VÀNG

DỰ BÁO THỜI TIÊT

Hà Nội
Huế
Đà Nẵng
Hội An
Hồ Chí Minh

LIEN KET

HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN

Quản trị: LÊ VĂN SƠN
01288556649

Tự điển Oline


Tra theo từ điển:



Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Chào mừng quý vị đến với website DÁNG NHỚ của Lê Văn Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Thầy cô ơi! - Trần Thanh Tùng

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Xưa và Nay
    Người gửi: Nguyễn Thị Tuyết (trang riêng)
    Ngày gửi: 09h:33' 10-11-2010
    Dung lượng: 720.9 KB
    Số lượt tải: 6
    Mô tả:

     

     

    Bài hát: THẦY CÔ ƠI!

    Sáng tác: Trần Thanh Ttùng

    Thể hiện: F5

     

    Năm tháng trôi qua nhẹ như mây

    Tôi nhớ chẳng quên thời thơ ấu

    Phượng thắm rơi sân trường ngày xưa

    Bao kỉ niệm yêu dấu

    Tôi nhớ trong những giờ lên lớp

    Cô vẫn xoa đầu và rồi nói

    Hãy cố chăm ngoan và học giỏi

    Tôi chẳng bao giờ quên được

     

    Có những hôm trời nắng

    Tôi bỗng nhiên làm thơ

    Có những hạt mưa rơi

    Cũng làm tôi ngẩn ngơ

    Có những khi lầm lỗi

    Tôi như kẻ nằm mơ

    Đến lúc đã biết mình

    Thầy cô ở nơi đâu

     

    Năm tháng không vơi niềm thương nhớ

    Em vẫn ghé qua trường yêu dấu

    Phượng thắm trên sân trường em đó

    Em vẫn ngây thơ hôm nào

     


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Có những hôm trời nắng

    Tôi bỗng nhiên làm thơ

    Có những hạt mưa rơi

    Cũng làm tôi ngẩn ngơ

    Có những khi lầm lỗi

    Tôi như kẻ nằm mơ

    Đến lúc đã biết mình

    Thầy cô ở nơi đâu

     
    Gửi ý kiến

    Cho và nhận

    Sau khi chết, Giáp và Ất xuống địa ngục. Sau khi tra cuốn sổ ghi công và tội của hai người. Diêm Vương nói: “Khi còn sống, các ngươi chưa từng làm việc ác, cho phép các ngươi được đầu thai làm người. Nhưng bây giờ có hai loại người cho các ngươi lựa chọn: một loại người luôn cho và một loại người luôn nhận, hay nói cách khác, một loại người phải cho đi và bỏ ra, còn loại người kia luôn phải tiếp nhận và thu về” Giáp nghĩ bụng, thu về, nhận vào chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao, thật là thoải mái và sung sướng. Vì thế, anh ta tranh nói trước: “Tôi muốn trở thành người chỉ nhận”. Ất thấy thế cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nên đành chấp nhận cuộc sống luôn phải bỏ ra và cho đi. Diêm Vương nghe xong liền phán xét tiền đồ của hai người: “Giáp muốn có cuộc sống chỉ nhận vào, nên kiếp sau sẽ làm kẻ ăn xin, suốt ngày nhận sự bố thí của người khác. Ất sẽ trở thành người giàu có, suốt đời bố thí tiền cho người khác”. Ăn xin ở trong khách sạn 5 sao Lời bình: Muốn gặt hái được thành công, thì phải hiểu được triết lý “bỏ ra”. Có bỏ ra thì mới có thu về, có cho thì mới có nhận. Bỏ ra nhiều hay ít sẽ quyết định thành công lớn hay nhỏ.